KHI CHÍNH QUYỀN LÀM SAI

Mới đây, chủ tịch UBND 8 tỉnh: Bình Định, Hà Giang, Lai Châu, Nghệ An, Phú Yên, Quảng Nam, Quảng Ngãi và Thanh Hóa, đã bị Thủ tướng yêu cầu kiểm điểm vì các sai phạm trong báo cáo thiệt hại thiên tai, chậm phân bổ nguồn ngân sách cứu trợ…

Mặc dù, sai phạm có khác nhau nhưng tựu trung đều xuất phát từ sự thiếu trách nhiệm.

Trong đó, các tỉnh Bình Định, QuảngNamvà Quảng Ngãi báo cáo tăng gần 10 lần so với thực tế về số nhà bị hư hỏng trong 2 cơn bão số 9 và số 11 (năm 2009), từ 18.718 nhà thành 185.916 nhà. Tương tự, Lai Châu và Thanh Hóa báo cáo thiệt hại, đề nghị kinh phí hỗ trợ nhiều hơn 5 lần so với thực tế. Các sai phạm trên chứng minh rõ ràng về sự thiếu trách nhiệm của chính quyền các tỉnh. Có thể, những con số trên do các cấp địa phương huyện, xã báo cáo lên. Tuy nhiên, nếu lãnh đạo tỉnh vẫn chấp nhận thì điều đó cho thấy họ không hề sâu sát địa phương.

Không chỉ báo cáo tăng thêm quá đáng so với thực tế, các tỉnh còn thể hiện sự thiếu trách nhiệm khi phân bổ chậm trễ các khoản hỗ trợ. Điển hình như Phú Yên vẫn còn dư 8,6 tỉ đồng tính đến tháng 9.2010. Với nhiều hộ nông dân nghèo gặp thiên tai, họ rất trông chờ vào những khoản hỗ trợ để sửa lại nhà cửa, mua thực phẩm, giống cây, phân bón nhằm nhanh chóng vượt qua khó khăn. Làm một phép tính nhẩm, người ta có thể dễ dàng nhận ra những khoản tiền hàng tỉ đồng chậm phân bổ kia lẽ ra có thể giúp được hàng ngàn hộ gia đình vượt qua khó khăn sau thiên tai. Nghiêm trọng hơn, Bình Định, Hà Giang, Lai Châu, Nghệ An, QuảngNam, Quảng Ngãi còn phân bổ sai mục đích, đối tượng đến 115 tỉ đồng.

Những thực tế đó rất dễ khiến người dân mất niềm tin vào chính quyền địa phương. Xa hơn, về sau, trung ương cũng có quyền nghi ngờ những báo cáo từ địa phương. Về lâu dài, sự nghi ngờ này khiến những chương trình cứu trợ khác có thể bị chậm trễ vì trung ương cần phải xác minh, thẩm định kỹ lưỡng hơn. Khi đó, người dân lại là đối tượng gánh chịu hệ lụy mất niềm tin do chính quyền địa phương tạo ra. Hệ lụy vạ lây mà người dân gánh chịu không dừng lại ở đó. Sáu trong số tám tỉnh thành ở trên thuộc “khúc ruột miền Trung” mà hằng năm vẫn chịu nhiều thiên tai. Mỗi lần thiên tai, trước những báo cáo thiệt hại nặng nề, các nhà hảo tâm, người dân ở địa phương khác lại nhiệt tình đóng góp, nhiều người còn tình nguyện đến giúp đỡ. Vì thế, sau sự việc lần này, họ có thể trở nên nghi ngờ hơn đối với những báo cáo thiệt hại trong mỗi lần thiên tai. Những tấm lòng hảo tâm, nhiệt huyết có thể bị tổn thương.

Trước những hệ quả như thế, chúng ta cần tăng cường công khai, thường xuyên cập nhật các báo cáo và việc phân bổ các nguồn ngân sách hỗ trợ cho người dân được biết. Việc này càng được thực hiện đến từng địa phương để người dân các tỉnh, các huyện sẽ tham gia giám sát. Khi đó, những sai phạm của lãnh đạo địa phương sẽ hạn chế bị lặp lại.

Ngô Minh Tríbáo Thanh Niên ngày 4.3.2012

PHÉP NƯỚC

Đến nay, chính quyền xã Vinh Quang lẫn huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, tiếp tục quanh co thoái thác trách nhiệm đối với việc “bỗng dưng biến mất” hàng chục tấn thủy sản trong đầm ông Đoàn Văn Vươn. Nhìn lại suốt quá trình vụ việc, chính quyền địa phương liên tục có những biểu hiện bất tuân luật pháp.

Trước hết là những khuất tất trong quyết định giao và thu hồi đất của ông Vươn, điều này đã được nhiều cựu lãnh đạo nhà nước chính thức lên tiếng, Thủ tướng Chính phủ cũng yêu cầu rà soát. Sau đó, chính quyền các cấp tại Hải Phòng lại bất nhất, không rõ ràng về việc ngôi nhà không nằm trong diện giải tỏa nhưng vẫn bị san bằng. Tiếp đến là vụ mất trộm thủy sản trị giá tiền tỉ và dư luận đặt nhiều nghi vấn xung quanh việc giao cho thành phần bất hảo “tiếp quản” khu đất sau khi thu hồi.

Trong khi vụ việc thu hồi đất đang chờ làm rõ đúng sai, lẽ ra chính quyền địa phương phải có trách nhiệm bảo vệ tất cả những tài sản hợp pháp của gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Thế nhưng, chính quyền địa phương đã không làm tròn trách nhiệm và nhiều lần ngụy biện “chày cối” chẳng dựa trên cơ sở luật pháp nào. Điển hình như việc Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền nói lực lượng chức năng phá nhà vì các đối tượng cố thủ tại đây. Sau đó, ông Đỗ Văn Thoại, Phó chủ tịch UBND TP.Hải Phòng, thì lại nói người dân đã phá nhà ông Vươn. Thủ tục bàn giao quản lý ao đầm cũng nhiều khuất tất, không có văn bản rõ ràng thì chẳng khác nào “mở cửa” để hàng chục tấn thủy sản “bốc hơi”. Hỏi đến đâu, những người có trách nhiệm cũng lặp lại các điệp khúc: chưa nghe, chưa rõ, chưa nhận được báo cáo, đang điều tra. Đây là ngôi nhà, kia là hàng chục tấn thủy sản trị giá tiền tỉ bỗng dưng tan biến mà chính quyền địa phương chẳng biết gì sao?

Nếu như thế, người dân có quyền cảm nhận rằng tại huyện Tiên Lãng chính quyền địa phương hành xử theo kiểu “phép vua thua lệ làng”, bất chấp luật pháp. Xa hơn, nếu những nghi vấn về quan hệ bất minh, giữa chính quyền địa phương với tay chủ đầm tên Kết và thành phần bất hảo, là đúng thì rất nguy hiểm. Thượng tôn pháp luật là nền tảng tiên quyết để xã hội ổn định. Chính vì thế, những vấn đề đang xảy ra ở Tiên Lãng cần khẩn trương được làm rõ và xử lý nghiêm minh.

Ngô Minh Trí (đăng trên Thanh Niên ngày  2.2.2012)

CÂU HỎI CỐT LÕI

Bộ trưởng Bộ GD - ĐT Phạm Vũ Luận trả lời chất vấn. Ảnh: Thanh Niên

Sau khi gửi văn bản giải đáp những vấn đề mà đại biểu Quốc hội gửi lên, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận cũng đã trả lời chất vấn. Dư luận và các đại biểu tỏ ra chưa thực sự hài lòng với những câu trả lời liên quan.

Thực sự, các vấn đề của ngành giáo dục, mà nhiều đại biểu bức xúc, tuy không mới nhưng tồn tại dai dẳng trong nhiều năm qua.

Cho nên, chúng ta thử nhìn lại tận gốc vấn đề dựa trên câu hỏi: đâu là sứ mệnh và tầm nhìn của ngành giáo dục nước nhà? Đây vốn dĩ là một câu hỏi cơ bản mà mỗi cá nhân, tổ chức đều phải tự trả lời chính xác nếu muốn thành công. Vì thế, câu hỏi trên đối với ngành giáo dục rất cần được nhận thức rõ ràng.

 

Thực sự, ai cũng hiểu sứ mệnh của giáo dục là đào tạo ra “tài nguyên con người” làm nền tảng cho xã hội phát triển. Đơn giản là thế nhưng dường như giáo dục ViệtNamđang đi chệch hướng. Những năm qua, quá trình xã hội hóa giáo dục góp phần không nhỏ tạo nên sự chệch hướng trên. Đó là kết quả của những thay đổi cởi mở nhằm thu hút nguồn lực xã hội nhưng vô hình trung khiến nhiều người tham gia đầu tư giáo dục nhằm kiếm lợi. Điều đó thể hiện rất rõ qua việc lạm phát mô hình trường học ở tất cả các cấp và loại hình. Như thế, xu hướng đầu tư vào giáo dục để kiếm lời trở thành chủ đạo nên người học được xem là khách hàng. Ngoài ra, một xã hội phát triển toàn diện cần nhận được “sản phẩm”, do giáo dục cung cấp, là những con người “đủ chất lượng” về mọi mặt: nhân cách, tinh thần cộng đồng, hành xử thường nhật… Cho nên, sứ mệnh của giáo dục đơn giản là đào tạo “tài nguyên con người” cho xã hội nhưng thực tế rất phức tạp.

 

Trong khi đó, giáo dục lại chưa đào tạo ra những con người “đủ chất lượng” để đóng góp cho xã hội phát triển. Bằng chứng là xã hội liên tục báo động về chất lượng giáo dục, mặc dù chi phí học tập liên tục tăng lên. Đây là một sai lầm nghiêm trọng, vì xã hội mới là khách hàng của giáo dục, người học chỉ đóng vai trò “sản phẩm”. Sai lầm vừa nói khiến cho giáo dục đánh mất sứ mệnh cần có.

 

Khi sứ mệnh bị đánh mất, nghĩa là ngành giáo dục không hiểu rõ điều cần làm thì khó có thể đạt được tầm nhìn đúng. Cho nên, các bước phát triển cứ mãi giậm chân tại chỗ của ngành giáo dục ViệtNamlà điều dễ hiểu. Chính vì thế, ngành giáo dục nên quay trở về làm rõ câu hỏi cốt lõi ban đầu: đâu là sứ mệnh và tầm nhìn của ngành giáo dục nước nhà? Chỉ khi nào làm rõ được câu hỏi trên thì ngành giáo dục nước nhà mới có được chiến lược phù hợp và xác đáng để đất nước được gặt hái quả ngọt.

Ngô Minh Trí (Thanh Niên 26.11.2011)

“CHÚNG TÔI ĐÃ LẠC LỐI”

News of the World (NoW), tuần báo lá cải số một của xứ sở sương mù, đã phải ngậm ngùi phát hành số báo cuối cùng sau 168 năm hoạt động. Trong ấn bản cuối cùng đánh số 8674, NoW đã chạy dòng chữ lớn trên trang nhất là “Cám ơn và tạm biệt” và giải thích kết cục của mình rằng: “Rất đơn giản, chúng tôi đã lạc lối”.

Sự lạc lối của NoW chính là việc tờ báo này, có thể vì áp lực của thị trường, đã phạm phải những sai lầm nghiêm trọng về mặt pháp luật lẫn đạo đức, khi xâm nhập lén điện thoại của một cô gái bị sát hại và gia đình các binh sỹ tử nạn ở Trung Đông. Đó chính là kết quả của việc khai thác quá đà đời tư người khác hòng thu hút độc giả.

Ngày nay, báo chí lá cải đang tồn tại như một phần không thể thiếu trên thị trường báo chí. Thị trường báo chí Việt Nam không nằm ngoài tình trạng trên và một số báo có xu hướng lá cải của Việt Nam cũng đang quá đà trong việc khai thác thông tin như các báo lá cải khác của thế giới, đặc biệt là thông tin đời tư.

Trước đây, một phóng sự đề cập đến việc một số chàng trai, ngồi trong các quán cà phê có các nữ phục vụ ăn mặc “thoáng mát”, đã đánh cược với nhau về nội y của các nữ phục vụ có màu gì. Kết quả được xác định bằng một cách nào đó, chẳng hạn như cúi xuống nhặt tờ báo khi các cô gái đi ngang qua. Khi ấy, nhiều người đã chỉ trích hành động trên là thiếu tư cách đạo đức. Thế nhưng, hiện tại, hành động tương tự như thế đang được nhiều báo có xu hướng lá cải trong nước sử dụng để chộp những khoảnh khắc hớ hênh của những người trong giới showbiz. Nói một cách khác, nhiều báo lá cải đang hút khách bằng những hành vi phi đạo đức.

Đáng tiếc hơn nữa, một số báo lá cải đang thu hút độc giả mạnh nhất hiện nay lại là nhánh con của những báo mạng đã từng có nhiều tin, bài phân tích sắc sảo về một số vấn đề lớn. Không những thế, cách đặt tựa, làm tin của các “phụ bản” lá cải đang xâm nhập cả vào các “chính bản”. Hiện tượng đó có thể làm xuống cấp chất lượng báo chí nước nhà, trong khi báo chí vốn dĩ được xã hội tôn trọng, coi như một món ăn tinh thần.

Chính vì thế, ngay từ bây giờ, ban biên tập các tờ báo cần thức tỉnh để tránh tình trạng “lạc lối” chạy theo xu hướng lá cải. Đó còn là sự đảm bảo để không xảy ra những trường hợp nghiêm trọng như câu chuyện của News of the World của nước Anh.

Hoàng Đìnhđăng trên Thời báo Kinh Tế Sài Gòn 14.07.2011

TRUNG QUỐC: DI DÂN THEO DIỆN ĐẦU TƯ TĂNG

Kinh tế Trung Quốc càng phát triển, chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn. Trong ảnh: bến du thuyền ở Hải Nam. Ảnh: TL

Mới đây, tờ Quan Sát Kinh Tế (Trung Quốc) đã đăng bài viết về việc Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng “chảy máu tài sản” vì những người giàu có di dân khỏi đất nước này do sự “lo lắng thấp thỏm”, cũng như tìm cách “hạ cánh an toàn”. Bài viết đã được Worldcrunch dịch sang tiếng Anh và đã được tạp chí Time đăng lại.

Xu hướng di dân của người giàu

Theo một nghiên cứu mới đây, phần lớn những người Trung Quốc có tài sản cá nhân từ 10 triệu Nhân dân tệ (tương đương 1,53 triệu USD) cho rằng đầu tư vào bất động sản kém hấp dẫn hơn cái mà họ gọi là “di dân đầu tư”, tức di dân theo diện đầu tư. Gần 60% người được phỏng vấn đã cho biết là họ đang xem xét di dân theo diện đầu tư hoặc đã hoàn thành quá trình này. Đó là kết quả trong nghiên cứu của Báo cáo Tài sản cá nhân 2011 được thực hiện bởi Ngân hàng Thương nhân Trung Quốc (China Merchants Bank) và công ty tư vấn kinh doanh Bain & Company. Nghiên cứu cho thấy người càng giàu càng muốn “di dân đầu tư”. Trong số những người có trên 100 triệu tệ, 27% đã sẵn sàng di dân, 47% đang xem xét di dân, tức tổng tỷ lệ lên đến 74%, cao hơn tỷ lệ 60% tính chung cho những người có trên 10 triệu tệ.

Các kết quả nghiên cứu khác cũng góp phần khẳng định xu hướng  di dân của người giàu Trung Quốc là có thật. Theo website chuyên về đầu tư Caixin, tỷ lệ tăng trưởng đầu tư ra nước ngoài của Trung Quốc đã đạt 100% trong khoảng thời gian từ năm 2008 đến 2010, tỷ lệ gia tăng số người Trung Quốc đầu tư ra nước ngoài để di dân sang Hoa Kỳ trong năm năm qua là 73%.

Từ sự “thấp thỏm lo lắng”

Tại sao người giàu có của Trung Quốc lại muốn di dân khỏi một đất nước đang trong giai đoạn trỗi dậy mạnh mẽ?  Câu trả lời thật đơn giản, đó là vì có những thứ không thể mua được bằng tiền, ngay cả đối với những người giàu có nhất.

Những lý do về mặt vật chất bao gồm: luật pháp và các quy định, hệ thống giáo dục, phúc lợi xã hội, thuế thừa kế, chất lượng không khí, môi trường đầu tư, an toàn thực phẩm, sự tự do đi lại… Những lý do về mặt tinh thần khiến cho người giàu Trung Quốc muốn di dân là thiếu cảm giác an toàn cá nhân, bao gồm cả sự an toàn cho tài sản cá nhân cũng như nỗi sợ hãi về một tương lai không chắc chắn.

Như thế, một sự “thiếu hạnh phúc” nào đó khiến cho người giàu Trung Quốc tìm đường di dân. Một kết quả nghiên cứu khác là Khảo sát Thúc đẩy hạnh phúc (Gallop Well-being Survey – GWS)  cũng đã cho kết quả tương tự với Báo cáo Tài sản cá nhân 2011.

Theo khảo sát GWS, hầu hết người dân Trung Quốc cảm thấy chán nản, ngay cả khi nước này đang có tốc độ tăng trưởng cao ngất, mà nhiều nước như Mỹ và Châu Âu chỉ có thể mơ. Theo đó, khi đề nghị những người được khảo sát chọn lựa về tình trạng hiện thời của họ bằng ba chọn lựa: khấm khá, chật vật, đau khổ thì chỉ có 12% là khấm khá, có đến 71% là chật vật, 17% là đau khổ. Tỷ lệ người được hỏi cho rằng cuộc sống họ đang khấm khá chỉ ngang bằng với tỷ lệ củaAfghanistan,Yemen. Tỷ lệ  cảm thấy đang “chật vật” cũng tương tự vớiHaiti,AzerbaijanvàNepal. Người nghèo thì than vãn, người giàu thì bỏ đi.

Đến “hạ cánh an toàn”

Năm ngoái, một phụ nữ Trung Quốc đã di dân sang Canada, khi được International Herald Tribune hỏi về lý do di dân, dù trả lời rằng cô lo ngại trường hợp nhiễm độc sửa như vụ Sanlu, thì người này cũng thừa nhận rằng di dân còn là vì “hận thù chống lại người giàu”. Người này nêu bật rằng khoảng cách giàu nghèo ngày càng nới rộng hơn, người nghèo cũng phàn nàn nhiều hơn, người giàu thì bồn chồn hơn. Một số người giàu thậm chí còn lo lắng về “việc tái phân phối tài sản có thể bắt đầu trở lại”.

Cái gọi là “nguồn gốc tội lỗi của sự giàu có” không phải hoàn toàn không có cơ sở, nó thường rất khó để người giàu ngừng làm giàu cho bản thân. Một khi họ nhận ra điều này, họ thường chọn giải pháp trốn tránh bằng cách di dân và bắt đầu lại từ đầu.

Ngô Minh Trí (lược dịch) – đăng trên Sài Gòn Tiếp Thị 27.06.2011

RỔ HÀNG HÓA CỦA GIỚI THƯỢNG LƯU ANH CŨNG TĂNG GIÁ

London là nơi đang thu hút giới siêu giàu, gây ra ảnh hưởng đối với giá cả. (ảnh: Internet)

Chi phí sinh hoạt của đời sống thượng lưu ở London đã tăng rõ rệt trong năm qua, khi chỉ số lạm phát của các hàng hóa và dịch vụ xa xỉ quay trở lại với mức độ trước suy thoái.

Giá xa xỉ phẩm tăng nhanh

Giá cả của các loại đồ chơi, bất động sản và các thú chơi xa xỉ dành cho giới siêu giàu ở thủ đô của xứ sở sương mù đang tăng trung bình khoảng 6%. Đó là giá thuê nhà tại các khu vực được nhiều người ao ước nhất tại London đã tăng 6,7%, các loại rượu hảo hạng tăng 26,7%, giá cả các buổi bán đấu giá tác phẩm nghệ thuật tăng 10,5%. Rượu sâm banh tăng giá 8,2% và phí thành viên các câu lạc bộ polo tăng 17,6%.

Không những thế, lạm phát thực tế của hàng hóa và dịch vụ xa xỉ có thể còn cao đến 7,5%, nếu không có những thay đổi trong tỷ giá hối đoái. Đồng bảng Anh tăng giá so với USD đã giúp hạn chế phần nào sự gia tăng chi phí của giới siêu giàu, vì nhiều dịch vụ, ví dụ dịch vụ cho thuê du thuyền, đã được tính bằng giá USD.

Tuy nhiên, không phải mọi vật giá xa xỉ đều tăng. Nhà hàng sang trọng, quần áo được thiết kế riêng và học phí chỉ tăng nhẹ, trong khi xe hơi sang chỉ tăng giá 4 – 5%, tương đương với mức tăng giá chung.

“Rổ hàng hóa” của giới thượng lưu

Do bản chất riêng của hàng hóa xa xỉ là sự cần thiết sử dụng khác với các hàng hóa thông thường, nên chỉ số giá của hàng hóa xa xỉ thường có nhiều biến động hơn so với các hàng hóa tiêu chuẩn. Ví dụ như từ mức giảm phát 4% trong giai đoạn 2008 – 2009, hàng hóa xa xỉ đã quay trở lại mức lạm phát 0,6% trong giai đoạn 2009 – 2010.

Ngoài ra, tỷ lệ lạm phát của hàng hóa và dịch vụ xa xỉ cũng phản ánh tình trạngLondonlà nơi đang thu hút giới siêu giàu, gây ra ảnh hưởng đối với giá cho thuê nhà, mua bán đấu giá. Ronnie Armist, giám đốc điều hành của Stonehage Investment Partners nói: “Nhiều của cải được tạo ra từ Trung Quốc, Ấn Độ, Trung Đông, đang tìm đường đến Anh và điều đó tạo ra ảnh hưởng lên giá cả vì mức độ nhu cầu”.

Tính toán chỉ số giá hàng hóa xa xỉ Salli được thực hiện bởi Stonehage Investment Partners, dựa theo phương pháp của Geoffrey Wood thuộc trường kinh doanh Cass. Chỉ số Salli được tính toán dựa trên rổ bao gồm khoảng 50 loại sản phẩm và dịch vụ khác nhau, chia thành sáu nhóm. Mức độ ảnh hưởng của từng sản phẩm trên rổ hàng hóa dựa trên cơ sở sử dụng trung bình.

Một trong sáu nhóm là hàng hóa tiêu dùng, bao gồm: trứng cá muối Beluga, xì gà Cohiba Siglo V, chỉ số rượu hảo hạng Liv-ex 100 (chỉ số giá của 100 loại rượu vang hảo hạng nhất trên thị trường). Nhóm hàng tiêu dùng này đã tăng 18%. Một nhóm khác là nhóm sản phẩm giải trí và văn hóa, chẳng hạn như phí thành viên câu lạc bộ Walbrook, giá vé cao cấp của nhà hát Opera hoàng gia, nhóm này đã tăng giá 10,3%. Hai nhóm gồm chi phí nhà ở và chi phí sinh hoạt gia đình, bao gồm giá thuê nhà ở Kensington và Chelsea, học phí của trường Westminster và phí trị bệnh tại Botox, tăng 5,7% trên tổng thể.

Ngô Minh Trí (theo Financial Times) – Sài Gòn Tiếp Thị Online 20.06.2011

NHÂN CÁCH NGƯỜI BẢO VỆ

Nơi xảy ra cuộc xô xát giữa bảo vệ công ty Long Hoàng với nhóm học sinh (ảnh: internet)

Ba trong số hai mươi bảo vệ của Công ty Long Hoàng đã chính thức thừa nhận đánh nhau với nhóm học sinh (HS) tại tầng hầm siêu thị Lotte Mart Phú Thọ (TP.HCM) vào tối 30.5.2011.

Cơ quan chức năng cũng thu giữ được một số hung khí được cho là của các nhân viên bảo vệ tham gia đánh nhau. Đến nay, công an chưa có kết luận cuối cùng nhóm bảo vệ hay nhóm HS đã sai trước; tuy nhiên, có một sự thật rất rõ ràng là nhóm HS đã “no đòn”.

Thời gian qua, ngành dịch vụ bảo vệ phát triển rầm rộ hơn, hình ảnh các bảo vệ cũng chuyên nghiệp hơn với đồng phục thẳng thớm, công cụ hỗ trợ sẵn sàng. Việc sử dụng công cụ hỗ trợ trong công tác bảo vệ là cần thiết, nhưng nếu các công cụ này rơi vào tay những người không có đủ tư cách, tác phong, hành xử đúng mực thì quả thực rất tai hại. Các công cụ hỗ trợ, vốn được sử dụng với mục đích bảo vệ tài sản và bản thân, lại trở thành hung khí để nhiều bảo vệ chiếm phần ưu thế trong nhiều cuộc xô xát mà các phương tiện thông tin đại chúng từng đề cập. Va chạm giữa bảo vệ Công ty Long Hoàng và nhóm HS lần này, bằng các công cụ hỗ trợ, các bảo vệ cho nhóm HS “no đòn” như đã nói. Cho nên, tư cách của các bảo vệ là một vấn đề cần quan tâm, nhất là khi dịch vụ bảo vệ phát triển rầm rộ và số lượng nhân viên bảo vệ cũng tăng nhanh.

Mỗi khi xảy ra các va chạm, các công ty bảo vệ thường lên tiếng cho rằng vì khách hàng hành xử quá mức, nên các nhân viên bảo vệ đã không kiềm chế được. Tại sao các công ty này không nhận lỗi ngay trước những hậu quả hiển hiện như việc hành hung các em HS trong vụ việc nói trên. Quả thực, công việc bảo vệ, nhất là bảo vệ các đơn vị kinh doanh -dịch vụ, sẽ thường xuyên tiếp xúc nhiều người với nhiều tính cách khác nhau nên rất dễ mất kiềm chế khi có các bất đồng. Tuy nhiên, cũng vì vậy, các công ty cung cấp dịch vụ bảo vệ càng cần phải tuyển chọn và đào tạo các nhân viên bảo vệ một cách bài bản hơn, trang bị cho họ khả năng kiềm chế, chứ không phải là lấy lý do thiếu kiềm chế để biện giải cho các xô xát diễn ra. Tại một số hệ thống bán lẻ lớn, một quy định nghiêm ngặt dành cho các nhân viên bán hàng là tuyệt đối không được cự cãi với khách hàng, bất luận khách hàng sai hay đúng. Các nhân viên bán hàng cũng thường xuyên tiếp xúc với nhiều người có những tính cách khác nhau, nên quy định trên như một cách để các hệ thống bán lẻ hạn chế việc nhân viên mình mất kiềm chế. Các công ty cung cấp dịch vụ bảo vệ nên học hỏi điều này, bởi nếu các nhân viên bảo vệ mất kiềm chế thì hậu quả cũng sẽ khó “kiềm chế” khi họ luôn có công cụ hỗ trợ bên mình. “Kiềm chế” hoàn toàn không phải là “nhu nhược”!

Các công ty bảo vệ cần hiểu được đâu là tiêu chí quan trọng và đâu là nguy cơ có thể xảy đến trong dịch vụ bảo vệ của mình. Trong đó, tư cách đạo đức cũng như kỹ năng hành xử mới chính là tiêu chí quan trọng hàng đầu dành cho các bảo vệ, chứ không phải sức khỏe hay kỹ năng sử dụng công cụ hỗ trợ.

Ngô Minh Trí – mục Chào Buổi Sáng báo Thanh Niên 03.06.2011