SỨC NẶNG NGOẠI GIAO
06/07/2009 1 phản hồi

Bộ Ngoại Giao Việt Nam (nguồn website Bộ Ngoại Giao)
Có thể nói, hành động bắt giữ người và tàu cá Việt Nam của Trung Quốc là một kịch bản đã được tính toán từ trước. Trước tiên, Trung Quốc tuyên bố chủ quyền ở các khu vực thuộc biển Đông. Ngay khi Việt Nam cùng Malaysia nộp hồ sơ thềm lục địa cho Liên Hiệp Quốc thì Trung Quốc cũng nhanh chóng gởi công hàm phản đối lên ông Ban Ki-moon. Sau đó, Trung Quốc thực hiện chiến dịch cấm đánh bắt cá tại một số khu vực thuộc chủ quyền Việt Nam trên biển Đông. Để tăng tính đe dọa, Trung Quốc phái tiếp các tàu tuần tra đến khu vực này. Đến nay, họ đã chính thức bắt giữ các tàu cá và ngư dân Việt Nam. Trung Quốc ra quyết định phạt tiền lên đến 210.000 nhân dân tệ để Việt Nam “chuộc người, chuộc tàu”.
Tất cả là một chuỗi các hành động có hệ thống và mang tính chủ đích. Số tiền chuộc 210.000 nhân dân tệ (tương đương nửa tỷ đồng) không thể xem là lớn để đổi lấy sự tự do của mười hai con người. Thế nhưng, nếu chúng ta đóng khoản tiền chuộc trên thì rõ ràng đã thừa nhận các tàu cá Việt Nam vi phạm lãnh hải Trung Quốc. Vô hình chung, chúng ta gián tiếp công nhận chủ quyền Trung Quốc tại Hoàng Sa.
Giải quyết các vấn đề tranh chấp lãnh thổ không thể trong một sớm một chiều. Cho nên, nếu chúng ta ứng xử vội vã trong trường hợp này rất dễ rơi vào những hoàn cảnh “tiến thoái lưỡng nan” về sau. Trung Quốc đang có ý khiến Việt Nam “manh động” trong việc giải quyết chủ quyền. Khi “manh động”, người ta rất dễ sai lầm. Hiện tại, nếu trực tiếp đối đầu với Trung Quốc thì hoàn toàn không nên vì dẫu sao họ vẫn là một cường quốc. Nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa với việc chúng ta nhún nhường trước hành vi xâm phạm chủ quyền trắng trợn của Trung Quốc.
Việt Nam đã chính thức gởi công hàm cho Trung Quốc để phản đối việc bắt giữ. Người phát ngôn của Bộ ngoại giao cũng đã chính thức lên tiếng yêu cầu Trung Quốc thả ngay các ngư dân và tàu cá đang bị giam giữ. Đó là những bước cần thiết đầu tiên nhưng chắc chắn chưa đủ để Trung Quốc thực hiện yêu cầu của Việt Nam. Bằng chứng là mười hai ngư dân và hai tàu cá vẫn đang bị giữ.
Các nạn nhân Việt Nam đã kiên quyết không đóng phạt để phản kháng cũng là một hành động cần thiết, như thế sẽ thể hiện sự đồng thuận của chúng ta trong việc bảo vệ chủ quyền quốc gia.
Việt Nam có thể không lớn như Trung Quốc nhưng quan hệ hai nước vẫn là quan hệ bình đẳng giữa hai quốc gia có chủ quyền. Những tranh chấp của hai nước cần được giải quyết dựa trên luật pháp quốc tế. Chính vì thế, việc đưa vấn đề ra trước Liên Hiệp Quốc là cần thiết. Chính phủ cần nhanh chóng đệ trình lên HĐBA Liên Hiệp Quốc một công hàm phản đối. Đó cũng là thể hiện sự cương quyết của Việt Nam trước vấn đề chủ quyền. Bên cạnh đó, Việt Nam cần đẩy mạnh hơn nữa việc hợp tác tuần tra lãnh hải cùng các nước trong khu vực và tận dụng sự ủng hộ của các quốc gia trong khối ASEAN. Đó là những tiền đề tránh các vụ việc tương tự sẽ xảy ra trong tương lai.
Cái chúng ta cần chính là một loạt các hành xử ngoại giao có tính hệ thống, mạnh mẽ, bền bĩ và cương quyết. Nếu Trung Quốc càng muốn chúng ta vội vã để dễ sai lầm chừng nào trong vấn đề này thì chúng ta càng phải thể hiện sự quyết tâm và hành động theo đúng nguyên tắc quốc tế chừng đó. Dẫu Trung Quốc mạnh như thế nào thì họ cũng không thể ngoảnh mặt trước các nguyên tắc hành xử quốc tế. Ở một yếu tố khác mà chúng ta cần sử dụng để giải quyết vấn đề đó chính là việc Trung Quốc bắt các tàu cá đang trên đường tránh bão. Đó là một hành vi vô lối, xét về mặt đạo đức. Để đối phó trước hành vi vô lối như thế, Việt Nam cũng cần có những thông điệp gởi đến Hiệp hội Hàng Hải Quốc Tế, các tổ chức về nhân quyền để phản đối. Tất cả nhằm đem đến tự do cho các ngư dân và tàu cá đang bị giam giữ. Khi đó, Việt Nam sẽ có được một “sức nặng ngoại giao” đủ mạnh để giải quyết vấn đề trên.
Thế giới ngày nay không phải là một chốn hỗn loạn, vô tổ chức. Mỗi quốc gia đều cần phải tuân thủ theo những nguyên tắc hành xử quốc tế. Theo đó, những vi phạm chủ quyền trắng trợn có thể không vội vã giải quyết bằng cách dấy động can qua. Nhưng chúng đòi hỏi phải được giải quyết quyết liệt bằng con đường ngoại giao ngay từ đầu.
Ngô Minh Trí
Thời gian qua, quốc hội đã thể hiện được vai trò của mình rõ rệt hơn. Nhưng thực tế phát triển hiện nay đang đòi hỏi quốc hội cần phải năng động hơn nữa, vì chỉ khi quốc hội năng động hơn, bám sát các sự kiện, biến động diễn ra liên tục thì mới có thể thể hiện được ý chí của người dân kịp thời hơn.



